Mẹ con thằng Cận

Bọn thằng gồm Cận ba đứa, mỗi đứa một cái xe gắn máy tháo bộ phận hãm thanh, đua nhau rú hết ga rần rần phóng về phía Xóm Mới. Thằng Cận nhỏ, nhát nhất trong bọn, nó mới 15, mà thằng Thắng Xoắn đã 25 tuổi rồi, cũng vì bố nó là trung ương đảng, nó lại hay ăn cắp tiền chi cho cả bọn nên được chúng nể nang. Hôm nay thằng Thắng Xoắn dẫn chúng nó đi chơi đĩ, để phá trinh thằng Cận, vì trong chỉ có thằng Cận chưa biết mùi đàn bà.

Thằng Thắng dẫn đầu, lái vô một con hẻm, đi chậm lại. Nhà cửa xập xệ, thò ra thụt vào, lại còn những quầy bán vé số, thuốc lá chặn cả lối đi. Một vài ả phấn son lòe loẹt, mặc đồ ni lông trắng mỏng hở hang, toe toét mời chào :

– Vô đây với chúng em đi các anh! Đâu cũng vậy thôi mà! Không có đồ zin, nhưng mà bảo đảm, bót lắm, ướt lắm !

Bọn chúng theo thằng Thắng tới một căn cuối hẻm, là chỗ quen nên dắt tuốt xe vô để ngay phòng khách, khóa lại cẩn thận. Một nàng chừng trên hai mươi, mập mạp, hai cái vú núng nẩy, ưỡn ẹo bước ra, chào thằng Thắng rồi lại ôm lấy thằng Cận hôn chụt lên má nó, làm nó đỏ cả mặt:

– Anh Thắng đưa bạn mới lại đây hả? Gớm người gì mà trắng tươi như con gái vậy! Lại má lún đồng tiền nữa chứ! Tụi em hôm nay chỉ có hai đứa, em với cái Quỳnh dọn hai phòng, rồi hai anh vô trước nha!

Nàng này tên Hương, ở vùng quê ngoài Hải Ninh mới vô, rót nước ra mời khách. Thằng Thắng với thằng Tảo theo chân Hương vô trước. Thằng Cận ngồi chờ bên ngoài, nó thấy hồi hộp, cho tay trong túi quần sờ lại cái gói bao cao su, còn nguyên vẹn.

Tiếng cười nói rúc rích từ bên trong vọng ra. Giọng đàn bà dâm dật, lại vừa được nàng Hương mũm mĩm ôm hôn, làm cho nó thấy nứng cặc quá xá cỡ. Nó vớ lấy tờ báo Sài gòn Giải phóng đọc, mà không chú tâm được. Được đâu nửa giờ, đang suy nghĩ vẩn vơ thì thằng Tảo tươi cười bước ra, sơ mi xốc xếch, vừa đi vừa cài dây lưng quần. Nó lại ngồi bên thằng Cận:

– Mày vô đi, cửa phòng ngay bên trái, ngồi đợi em rửa ráy một chút.

Rồi nó ghé tai nói thầm:

– Em Quỳnh hơi lớn tuổi, nhưng mà lồn em bót lắm, em sàng mấy cái là tao ra liền!

Thằng Cận bước vô, căn phòng mờ tối, mấy phút sau nó mới thấy rõ, phòng có cái giường với cái bàn con bên cạnh, đầu giường là tấm gương lớn, cái quạt bàn quay vù vù.

Quỳnh mở cửa vô, nàng cũng mặc đồng phục chị y tá, áo trắng quần trắng hàng ni lông mỏng, phất phơ, bên trong không có đồ lót, ngược ánh đèn thân hình lồ lộ phơi ra hết cả. Quỳnh cao hơn Hương, nhưng cũng mập đẫy đà, cặp vú nẩy nẩy đung đưa theo bước đi. Nàng lại ngồi sát bên thằng Cận, một tay ôm ngang eo nó, một tay lần cởi khuy áo sơ mi cho nó:

– Trong này nóng quá, em cởi áo cho anh nha! Anh Thắng có nói với anh bồi dưỡng cho em 5 chục chưa?

Thằng Cận móc bóp đưa cho Quỳnh tờ giấy năm chục ngàn, rồi làm ra vẻ ăn chơi, nó nói:

– Vậy anh cũng cởi áo cho em nha!

Vừa nói vừa đưa tay cởi mấy caí khuy bấm áo của Quỳnh. Nó thấy anh anh em em với Quỳnh hơi kỳ kỳ, vì nàng Quỳnh này phải cỡ tuổi mẹ nó, cũng ba mươi ngoài rồi, nhưng sửa soạn chưng diện phấn son thơm nức mũi. Tay nó chạm vào ngực mềm mềm làm nó khô cả họng.

Nó liều đưa tay bóp lấy bóp để hai cái vú nần nẫn, làm Quỳnh cười ré:

– Gớm cái anh này, anh Tảo bảo anh mới ra quân lần đầu mà cũng gan đáo để! Thôi nằm ra đây em thương!

Quỳnh kéo nó nằm ngửa ra giường, rồi tụt quần nó xuống, con cặc của nó cứng ngỏng dựng đứng lên ngắc ngư. Quỳnh cởi truồng tồng ngồng ra, thằng Cận lần đầu trong đời được thấy đám lông lồn đen đen, nó đang ráng mắt nhìn cái lồn ra sao thì Quỳnh đã nằm nghiêng ôm lấy nó, một tay mân mê cái đầu buồi vuốt lên vuốt xuống.

Thằng Cận sướng quá, nó chưa được bàn tay mềm mại của con gái đụng vô bao giờ, con cặc cương lên, miệng rên ư ử. Quỳnh đưa tay lên miệng, nhổ nước miếng vô, rồi lại một tay vuốt ve sục cặc thằng Cận, tay kia rờ rẫm bóp nhè nhẹ cái bìu dái. Thằng Cận sướng bủn rủn cả người, hòn dái co lên, thấy rờn rợn bên dưới, nó không nhịn nổi nữa con cặc cứng ngỏng cương mãi lên lúc lắc rồi phóng tinh phụt ra. Quỳnh cứ tiếp tục gồng tay tuốt ngược con cặc nó, vòi tinh khí bắn cao vọt phóng ra cả sàn nhà. Quỳnh xuýt xoa:

– Eo ơi, lần đầu có khác, cứ như là vòi rồng chữa lửa ấy thôi! Em làm anh sướng lắm hả?

Cận bẽn lẽn gật đầu, nó mắc cỡ vì đã ra quân gì đâu mà bây giờ phóng tinh rồi, buồi nó mềm đi ngả xuống bụng, lẹp nhẹp dính tinh khí.

Quỳnh thì đầy kinh nghiệm với những chú nai tơ như Cận. Nàng nằm ấp lên người nó, đưa cái ngực đồ sộ dí ngay trước mặt nó bảo nó bú, tay mân mê cái đầu buồi trơn trượt, thì thào:

– Anh là khỏe lắm đó, vừa ra khí rồi mà còn to như vầy. Em làm cho anh nứng lại liền hà! Anh cho em thêm 5 chục nha! Em banh lồn cho anh địt cho sướng cái buồi anh nha !

Thằng Cận líu ríu nhổm lên với lấy bóp trong quần đưa tiền cho Quỳnh, rồi dúi đầu vào ngực cô ả mà nút vú, cặc nó cứng dần lên trong tay Quỳnh, đỏ lừ lừ mà ướt bóng nhẫy tinh khí. Quỳnh thốt lên:

– Đã bảo mà! Anh là ghê lắm đấy! Đã lại cứng như cái chày rồi.

Cô ả nằm ngửa tơ hơ, da thịt trắng lồm lộp, hai tay ôm lấy hai đùi banh giạng ra, dục thằng Cận:

– Anh lại ấp em đi, mau lên !

Thằng Cận run rẩy, quỳ giữa hai đùi Quỳnh, bây giờ nó mới nhìn thấy rõ giữa đám lông đen, hai cái mép lồn như hai múi bưởi cũng lơ thơ mây sợi lông, bên trong thì ướt át đỏ au cái lỗ lồn. Quỳnh kéo nó nằm ấp lên mình, nó đè lên hai cái vú nây nẩy núng nính, Quỳnh đưa tay nắm lấy con cặc nó đút vào lỗ lồn rồi hích mạnh mông lên rất thành thạo. Thằng Cận bủn rủn cả người, cả cái đầu buồi to như củ sắn đâm thọc vào lỗ lồn, cái cảm giác đầu tiên trong đời được cái mềm ấm ướt át của cái lồn co bóp ôm ngấu nghiến lấy con cặc của nó làm cho nó cứ như là lơ lửng trên mây. Nó ôm cứng lấy Quỳnh, day day đè lên hai cái vú, Quỳnh vừa hẩy mông lên, vừa bảo nó:

– Giập đi, giập mạnh xuống đi!

Thằng Cận không cần dục nhiều, nó theo đà nhún nhẩy, dập đình, cơn sướng kéo tới rùng rùng tê rợn khắp người, nó thấy buồi nó cứ dài mãi ra, to căng mãi ra, ngọ nguậy trong cái lồn đang cắn nghiến lấy con cặc nó, nó sướng quá rung cả người lên rồi giựt giựt phóng tinh ào ào.

Quỳnh đưa tay vuốt lưng nó, tuốt từ trên ót xuống tới xương cùng, nó còn bao nhiêu tinh khí vọt ra cho bằng hết, rồi nằm lả ra mà thở.

Quỳnh nhẹ nhàng rút người ra, cho nó nằm sang bên, cười nói:

– Em tuốt lươn anh thấy đã chưa anh? Anh bồi dưỡng thêm cho em tẩm bổ nha!

Thằng Cận chỉ còn ba chục ngàn trong bóp. Nó đưa thêm cho Quỳnh tờ mười ngàn. Quỳnh bò dậy, hôn lên môi nó:

– Em cám ơn anh ! Nhớ lên thăm em thường xuyên nha anh ! Thôi em đi rửa ráy đây!

Thằng Cận ra đến ngoài, thì hai thằng kia đang chờ, thằng Thắng hỏi:

– Mày cầm cự được mấy chiêu?

Thằng Cận không trả lời, tủm tỉm cười. Ả Hương đứng gần đó, lại ôm lấy nó:

– Lần sau là em tiếp anh Cận đấy nhớ! Khỏi có cho cái Quỳnh! Gớm người gì mà đẹp như bộ đội ấy, vừa mới gặp đã muốn tương tư liền.

Tụi nó ra xe, đua nhau phóng về thành phố….

Trời về khuya, đèn đường mờ tỏ. Đang phởn phơ rú ga phóng xe, gió thổi ào ào tạt vào mặt áo giật lất phất, thì có xe cảnh sát giao thông đuổi theo. Được một khúc đường cả ba bị chặn lại. Một anh cảnh sát, dáng chừng là đội trưởng, thuyết giảng một hồi, dọa bắt đưa về trụ sở, rồi thêm:

– Mấy chú làm khổ tụi anh, cứ săn đuổi như thế này có ăn uống bồi dưỡng mấy củng không lại.

Thằng Thắng hiểu ý, nói nhỏ mấy đưa gom tiền để biếu các anh xin tha. Nhưng tiền chi hết cho hai ả Hương, Quỳnh rồi, tất cả không còn được 50 ngàn. Cả ba bị giải về trụ sở giam qua đêm.

Lệ Liễu lo âu suốt đêm không ngủ, thằng Cận con nàng nhiều khi ham chơi với bạn, về khuya, nhưng chưa bao giờ đi thâu đêm như vậy. Nàng biết con trai thời bây giờ, tuổi mới lớn, cũng phải có chúng có bạn, nhưng sao mà bạn của nó toàn những thứ không đâu. Nhất là cái thằng Thắng, tướng tá gân guốc như vận động viên, mỗi lần đến nhà, con mắt nó nhìn nàng hau háu rực lửa dâm tà, làm cho nàng thấy như là bị nó lột trần ra, da muốn nổi gai.

Nói cho ngay, Lệ Liễu là mẹ của bạn nó thật, nhưng đâu có hơn nó mấy tuổi. Lệ Liễu lấy chồng hồi mới 16, lúc có bầu thằng Cận được một tháng. Đồng chí Tư Hiếu, chi bộ đảng cục tuyên huấn, dụ dỗ được Liễu đang là vũ công cho đoàn vũ Sông Thao, ly dị vợ già ở nhà quê để cưới Liễu. Nhưng đẻ thằng Cận rồi, Liễu bị bệnh tâm thần mấy năm trời, thuốc đông y tây y mãi mới hết.

Ông Tư Hiếu nhân đi công tác nhiều tỉnh, cứ mỗi tỉnh có một bà nhỏ, nhưng không cưới hỏi ai, thỉnh thoảng vẫn về với Liễu. Đến hồi miền Nam giải phóng, ông được điều vào thành phố Hồ chí Minh, mẹ con Liễu vào theo, được ở một biệt thự rất lớn. Nhưng chỉ mấy tháng sau, ông có thêm cô vợ bé mới hai mươi ngoài, nghe đâu gả bán để ông bao che cho gia đình khỏi phải đi vùng kinh tế mới. Ông Tư Hiếu thường xuyên ở với cô vợ mới, ông chu cấp cho mẹ con Liễu đầy đủ, không quên cử một anh cận vệ ngày đêm canh giữ Lệ Liễu như người bị giam lỏng.

Tháng một đôi lần, ông về với Liễu, hành sự xong là đi. Mà ông hành sự theo kiểu của ông, rất là tàn bạo, lần nào Liễu cũng thâm tím cả mình mẩy. Lệ Liễu tuy đau, nhưng lại thấy sướng cứ như muốn phát điên, nên vẫn mong ngày ông về, để thỏa cái cơn dâm nó làm nàng tưng tưng cả người lên mỗi tối. Có lúc thèm quá hóa liều, Lệ Liễu ve vãn anh chàng cận vệ, dù là anh ta trẻ hơn nàng mà lại có vợ rồi. Nhưng anh ta sợ uy đồng chí Tu Hiếu, nên phải làm bộ giả tảng không hiểu, không bắt lời….

Thằng con hư làm ông Tư Hiếu giận lắm, ngày đại hội đảng tới nơi, mà nó sinh chứng đi chơi gái, đua xe quá tốc độ đến nỗi bị bắt, ông phải xin cho ra, cũng tại mẹ nó cưng chiều nó quá. Nhớ hồi nó chạy tồng ngồng, mà lúc nó vòi vĩnh vẫn cứ vạch vú ra dỗ con cho bú. Hơn mười tuổi rồi, mà mẹ con còn ngủ chung, rồi lại còn tắm rửa hầu hạ nó nữa chứ. Nó còn ở đây thì còn mang tai mang tiếng.

Nên ông quyết định bắt mẹ nó mang nó về Bắc, tận huyện Kiến Xương vùng biển. Ở đó nó không có cơ hội chơi bời lêu lổng. Ông cũng tiếc là phải cho mẹ nó về theo trông coi nó. Tuy đã có cô vợ nhỏ gốc ngụy đẹp như búp bê Liên Xô, lại con nhà tư sản gốc, nhà đẹp như chủ tịch phủ, ông cũng nhớ những buổi ghé lại ăn nằm với Liễụ.

Cũng là nghệ sĩ múa một thời lừng danh đấy chứ. Bây giờ có đẫy đà ra, nhưng lột trần vẫn cứ nõn nường ra thôi. Lại được cái chiều chồng, ông học được những trò ma mãnh trong những sách dạy làm tình tịch thu của ngụy, muốn thử kiểu gì nàng cũng nghe răm rắp, vì ông đâu có dám thử với cô vợ ngụy trẻ măng.

Có lần ông cột cả chân tay Liễu vào bốn góc giường, căng ngửa ra, bịt mắt nàng lại, rồi mười ngón tay rờ rẫm khắp người, nàng uốn éo rung lên từng cơn, làm ông nứng quá chừng, ông ngồi xổm ngay ngang miệng nàng, đút đầu buồi vào miệng cho nàng mút. Nàng mút lây mút để lúc lắc cái đầu má đỏ lên bừng bừng. Ông sướng tê người, ôi cái bọn đế quốc tư bản sao nó đồi trụy chế ra những trò sướng thế không biết! Cái cơn nứng chạy rùng rùng dưới hạ bộ, bấy giờ ông mới xuống tấn cắm phập cái đầu buồi của ông thọc ngập trong cái khe lồn ướt nhão nhoẹt, hai tay ông bóp nghiến lấy hai bầu vú kéo giật nàng lên khởi giường rồi đập mạnh xuống, làm cho nàng cứ kêu oai oái, sướng rú lên thôi.

Cho về Bắc, ông cũng sợ nhỡ ra con mẹ quen mùi nứng lồn, kiếm thằng nào lang chạ. Nhưng ông thấy yên tâm, vì thủ trưởng công an Kiến xương là tay em của ông, ông đã dặn dò nó phải canh cả hai mẹ con cho kỹ và báo cáo cho ông mỗi tuần. Thằng đó còn đang mong nhờ vả ông cho nó điều vào trong Nam làm việc kiếm chác.

Liễu thì vẫn tin thằng con mình ngây thơ, mới hồi nào còn bú mẹ mà, nó tuy có ham chơi bị bạn bè rủ rê phóng xe ẩu, nhưng nàng không tin con nàng đi chơi đĩ. Chắc đứa nào ghen ghét đặt điều ra thôi. Mẹ con Liễu len được vào ngồi ở toa hạng nhất trên tàu Thống Nhất ra Hà nội. Nói là hạng nhất, cũng là ngồi chật trội, nhưng còn có chỗ ngồi, chứ không như ở những toa kia, đứng đầy ắp cả lối đi như trên xe buýt thành phố, không còn chen ra chen vô được.

Cũng may là Liễu ngồi bên một đồng chí thứ trưởng, nghỉ phép vào thăm gia đình trong Nam trở về, nên cũng đỡ bở ngỡ.

Đồng chí này tên Phúc, dáng chững chạc, đẹp mã, chừng bốn mươi, . Phúc là thứ trưởng nội vụ, vào Nam công tác ngắn ngày, nhân dịp thăm họ hàng gốc ngụy để xin quà mang về, có vợ đi theo, nhưng vì mang nhiều quà cắp lỉnh kỉnh, nên cho vợ đi tàu thủy. Phúc gặp được Liễu thì mừng lắm, trước vẫn đi xem những màn ca múa của nàng, chàng ta mừng thầm là không có vợ đi theo, thôi mình tha hồ tán tỉnh người đẹp.

Nói lại chuyện cũ, Liễu nhớ lại thời còn trong đoàn, nàng hi vọng trở về Bắc có dịp đi Hà nội gặp lai các bạn cũ, nhất là Trần Hùng, người đã từng đi Liên Xô học. Liễu mơ màng nhớ lại lúc đang còn là diễn viên tập sự, đã bao lần ân ái với Hùng sau cái đêm lưu diễn ở Hải phòng, Hùng cho nàng ngây ngất biết cái thú vui của người con gái biến thành đàn bà. Sau đó, tuy biết Trần Hùng là nghệ sĩ hàng đầu quá tầm với của nàng, lại hào hoa có nhiều đào, nhưng sao cứ ở gần, là Liễu lại dễ dàng sa vào vòng tay chàng như mê muội đi, mãi cho đến khi đi lấy chồng.

Thằng Cận bực bội ra mặt. Nó đã toan trốn ở lại mà rồi không dám. Mẹ nó dỗ dành, thôi về Bắc một hai năm, khi bố nghĩ lại rồi mẹ con lại vô Nam. Nó phải xa lũ bạn ăn chơi, lại vừa nếm mùi gái, bây giờ bắt nó tu ở cái huyện Kiến xương quê mùa, nó chịu sao được. Đã vậy cái nhà anh Phúc lại còn cứ bảo nó: Kiến xương phong cảnh đẹp lắm đấy cháu! Đẹp hơn Thành phố Hồ chí Minh ấy cứ lị! Rồi cười với mẹ nó: Phải không chị? Coi vô duyên tệ! Vậy mà mẹ nó cũng cứ tươi cười tiếp chuyện được.

Tàu chuyển bánh thì đã tối. Mẹ con lấy cơm ra ăn uống xong, ngồi ngủ gà ngủ gật. Thằng Cận ngồi ép bên mẹ nó, tâm trí không yên. Sao mà từ cái hôm nó đi chơi gái, cứ khi ở gần đàn bà con gái là nó cứ nứng con cặc lên, vì đầu óc nó cứ chờn vờn vú vế da thịt trắng trẻo, nó hình dung ra cái lồn với mớ lông đen đen giữa cặp đùi trắng phóc của nàng Quỳnh…

Ngồi bên mẹ, cánh tay nần nẫn của Liễu ép vào nó, mà bàn tay mềm mềm của nàng có lúc để ngay trên đùi nó làm nó cứ xốn sang cả người. Nó liếc nhìn sang, ngực mẹ nó căng phồng hai cái núm vú nhô ra dưới lớp vải áo trắng. Con cặc nó cứng lên, cục cựa, cũng may mà nó mặc cái quần bò mới mua được ở chợ trời, nên ống quần không ngỏng lên. Nó không dám nhìn sang mẹ nó nữa, nó cố nhắm mắt ngủ, chỉ còn nghe tiếng mẹ nó với đồng chí Phúc cười nói, mỗi lúc một nhỏ dần….

Đêm về khuya, toa xe tối mò mò. Liễu chuyện trò với Phúc cũng thấy vui vui, nhưng vì mấy hôm lo dọn dẹp để về Bắc nên mệt quá nàng ngủ lúc nào không biết. Đầu nàng ngả ra, tựa lên vai Phúc, khuôn mặt trắng mịn tóc lòa xòa chạm vào má Phúc làm cho chàng ta cứ bấn lên. Hắn ngồi yên để hưởng cái cảm giác lâng lâng kề cận người đẹp, tiếng người ngáy như kiến đốt, con cu cương lên cựa quậy. Lâu sau, nhịn không nổi, Phúc liều đưa tay để lên đùi Liễu. Thấy Liễu vẫn ngủ, hắn rờ rờ lần lách bên trong cái quần lót, qua làn vải mềm ngón tay hắn chạm vào mấy sợi lông lạo xạo.

Trong cơn ngủ, Liễu rướn hông lên như hưởng ứng làm cho làm cho Phúc sướng rợn người lên, bàn tay run run. Hắn liều đẩy ngón tay tới, móc vào cái khe mềm ướt, Liễu chợt giật mình, còn nửa tỉnh nửa mê, đưa tay gạt một cái mạnh. Phúc rụt tay lại, giả bộ nhắm mắt ngủ. Liễu mở mắt ra, thì toa xe tối om, tiếng người ngáy chung quanh ồn ào, thằng Cận cũng say ngủ. Liếc qua thấy Phúc đang nhắm mắt, nhưng Liễu chắc chắn là anh chàng vừa mò mình.

Tự nhiên Liễu thấy rạo rực, cái anh chàng đạo mạo thế mà cũng dám… Nhắm mắt lại dỗ giấc ngủ nửa chừng, Liễu thấy bàn tay của Phúc nhè nhẹ đưa lên, luồn vào áo đặt lên vú nàng. Liễu thở phập phồng, nhưng không cựa quậy, bàn tay Phúc bóp nhẹ. Liễu thấy vú nàng cương lên, cái cảm giác thích thú nhẹ nhàng dâng lên trong người. Thấy êm, Phúc lần cởi thêm cái khuy cổ áo của nàng ra, rồi lách bàn tay vào mà mân mê đầu vú. Liễu thấy sởn da gà cả người, mà bên dưới thì mép lồn mấp máy nhỉ ướt cả ra. Nàng thở mạnh, rướn ngực lên rồi đưa tay ôm lấy bàn tay Phúc. Được thể, anh chàng xoay người lại, vòng tay ôm cổ nàng, rồi tiếp tục xoa nắn rờ rẫm hai bầu vú, làm nàng oằn oại người lên. Liễu chỉ sợ thằng con tỉnh dậy. Phúc cúi xuống hôn hít lên mặt Liễu, rồi đưa tay lần mò rờ bụng nàng rồi từ từ luồn vô dưới cái dây thun quần. Liễu thấy nứng quá, nhưng nàng bỗng hoảng sợ, nắm chặt lấy tay Phúc, thì thào:

– Không được đâu anh ơi !

Phúc ghé tai nàng nói nhỏ:

– Mình ra chỗ cầu tiêu nha!

Liễu lắc đầu:

– Thôi, em không dám đâu!

Vừa lúc đó, thằng Cận cựa mình tỉnh dậy. Phúc vội vàng rút tay về, còn Liễu cũng ngồi lại ngay ngắn, không quên cài khuy áo cổ. Nàng quay sang hỏi chuyện con.

Toa xe bỗng ồn ào, tiếng chân người chạy rầm rập ở lối đi, thì ra bảo vệ lùng bắt mấy tên nhảy tàu, cướp giật ở toa đằng sau. Mọi người xôn xao bàn tán, rồi cứ thế thức cho tới sáng.

Cả ngày hôm sau, cứ lựa lúc không có mặt thằng Cận, là Phúc trổ tài tán tỉnh Liễu, vì biết Liễu có vấn đề với ông chồng già đang công tác ở trong Nam. Liễu cũng muốn lợi dụng để sau này có cần nhờ vả móc nối, nhưng không muốn đi quá xa, nàng sợ cứ như đêm qua nứng lên rồi cầm lòng không được đâm rắc rối. Đêm sau trên xe lửa, Liễu cho thằng Cận ngồi cạnh Phúc.

Căn nhà ông Tư xin cho mẹ con nàng ở, ngay sát vách nhà Thức công an huyện. Thức không lùn lắm, cao ngang Liễu, nhưng anh chàng mập mà tay chân lại ngắn, nên coi càng lùn thêm. Được cái mặt mũi sáng sủa, nói cười luôn miệng, chứ không phải cái bản mặt hình sự của mấy anh công an khác. Hay là anh ta chỉ vui vẻ với người đẹp như Liễu chăng.

Anh chàng rất lễ phép, hắn gọi Liễu là chị, xưng em, nhưng hắn nói:

– Anh Tư lệnh cho em gắt lắm. Chị với cháu chỉ được ở huyện lị này, không được đi đâu xa. Muốn đi phải cho em biết để điện vào Nam xin phép anh trước đã. Mỗi ngày có khách nào đến nhà, phải báo cáo. Cứ tối tối em sẽ đến tổng kết.

Liễu biết mình bị chồng giam quản thúc tại nhà. Nàng rất nóng lòng muốn đi Hà Nội chơi. Liễu nghĩ chỉ còn cách dụ Thức bằng mỹ nhân kế. Tuy anh chàng này có cô vơ mới cưới được gần năm, người ngợm coi cũng được, nhưng Liễu biết thằng đàn ông nào cũng như thằng đàn ông nào, mỡ để miệng mèo có khi nào tha.

Mỗi buổi tối Thức qua nhà nàng, thường hắn đi cổng sau, bao giờ Liễu cũng có nước chè ô long, thuốc lá Tam Đảo, bánh quy cao cấp. Nàng sửa soạn thật đẹp, chọn mấy cái áo mỏng hở cổ kiểu ngụy mua ở Sài gòn, ngồi rà rà bên Thức hỏi thăm chuyện nọ chuyện kia, vừa nói vừa đưa bàn tay đập lên đùi anh ta, nhiều khi nàng cố tình nắn nhẹ rồi mói rút tay về làm cho Thức cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn.

Liễu lấy lòng cả Ngân, vợ của Thức. Liễu tặng Ngân một cái quần xì líp ni lông mua trong Nam, thỉnh thoảng có món ngon đưa sang cho nên Ngân quý Liễu lắm.

Thấy Thức đã thân, lại nhân dịp đoàn múa cũ của nàng có chương trình đặc biệt, Liễu nói với Thức cho nàng đi Hà Nội mấy ngày, đừng cho chồng nàng biết. Thức giẫy nẩy:

– Chết em chị ơi, chị bảo em làm gì cũng được, chứ để chị đi như vậy, anh Tư tống em trở về bộ đội ngay lập tức.

Liễu ngồi sát bên Thức, nghiêng người ôm lấy hắn hôn cái chụt lên bên má, thủ thỉ:

– Chỉ có chị em mình biết với nhau thôi mà! Em dễ dãi với chị đi, chị thương!

Vú nàng nần nẫn đè lên cánh tay Thức, tay nàng xoa đùi hắn, đưa đẩy đầu ngón tay chạm ngay cái đầu buồi cương cứng trong quần, nàng cười rúc rích đập nhẹ một cái :

– Em cũng thương chị đây này! Chị biết mà! Cho chị đi Hà Nội, rồi về chị thưởng cho cái thằng nhỏ ngong ngỏng của em !

Thức đờ đẫn cả người, một lát mới nói:

– Chị nhớ giữ bí mật cho em nhá.. Vậy chị đi Hà nội chơi vui vẻ, em chờ chị nha!

Liễu cười, liếc rất tình tứ:

– Mình ngủ với nhau rồi, thì cả hai bên phải giữ bí mật hết!

Xui cho Liễu, khi đến thăm đoàn múa nàng mới hay là Trần Hùng đi lưu diễn các nước Đông Nam Á hơn một tháng mới về. Dù sao, nàng cũng có dịp thoát cái cảnh giam lỏng ở Kiến xương được mấy ngày, và gặp được bạn cũ.

Trở về nhà, y hẹn, nàng sắp xếp cho Thức ngủ với nàng một tối, vả lại lâu nay đêm đêm cứ nằm không, Liễu cũng thấy nhớ mùi đàn ông, xốn xang tưởng gặp Trần Hùng lại bị lỡ tàu, xác thịt đòi hỏi rạo rực. Đêm đó thằng Cận phải đi nghĩa vụ dân phố, nàng sửa soạn giường chiếu để tiếp Thức. Thức vừa vào, nàng gài cửa lại cẩn thận, rồi ôm lấy anh ta:

– Em tốt với chị quá, chả biết lấy gì mà đền ơn ! Thôi thì chị em mình quan hệ thân mật tối nay nhá!

Thức đỏ mặt :

– Mình tắt đèn đi chứ?

Cái anh chàng có vợ rồi mà còn mắc cỡ, chắc khi nào ngủ với vợ cũng phải tắt đèn.

Liễu ra tắt cái công tắc, gian phòng tối lờ mờ, nàng dắt tay Thức lần mò lại giường. Liễu cởi bỏ quần áo, dục Thức:

– Em cởi quần áo ra chị treo ở ghế này khỏi nhăn.

Thức líu ríu cởi đồ, Liễu kéo hắn cùng nằm xuống giường, đụng chạm da thịt đàn ông làm nàng thấy nóng cả người hai cái vú cương lên, rộn rạo. Nàng cầm tay Thức đặt lên vú mình. So với Ngân vợ Thức, vú Liễu nẩy nở hơn nhiều, đầy ắp nây nây trong tay, Thức được thể bóp lấy bóp để. Rồi nàng đưa tay lần xuống dưới bụng Thức, mò cái buồi. Cái buồi ngong ngỏng cứng cứng, nhưng mà sao nó nhỏ như con nít, còn nhỏ hơn của thằng Cận mấy năm về trước khi nàng còn tắm cho con. Vậy mà cái đầu lõ lòi ra giựt giựt nong nóng trong bàn tay cũng làm cho nàng nứng cái lồn, cửa lồn he hé, nước lồn ứa ra gợi nứng. Liễu quay lại ôm Thức vần cho hắn nắm đè lên người nàng, miệng hỗn hển:

– Mình vợ chồng với nhau đi Thức ơi!

Thức nhổm cái mông lên, Liễu cầm con cu của hắn đưa đẩy cho lọt lỗ lồn, hắn đâm thọc xuống, dập mấy cái. Con cặc nhỏ, nhưng cứng ngắc, sướng hơn là móc ngón tay mà thủ dâm một mình. Nàng hẩy hẩy mông lên rên rỉ:

– Giập nữa đi! Mạnh nữa đi!

Thức thấy ngủ với chị Liễu lẳng lơ quá thể, sao mà nó sướng tê tái như vậy. Hắn gồng người giập thêm được vài cái thì bỗng rung cả người lên, tinh khí phọt ra không hãm lại được. Liễu níu lấy hắn, nàng hích ngược mu lồn lên, còn đang muốn kéo dài cơn sướng, cuống quýt ôm ghì mông Thức xuống :

– Nữa đi! Tí nữa đi!… Đừng có ngưng!……

Nhưng cái con cặc trong lồn nàng đã mềm nhũn, Thức thở hồng hộc rút buồi ra nằm vật ngửa bên nàng. Liễu mê man như đang còn lơ lửng trên mây, cơn nứng còn rùng rùng trong người, hai thay nàng đưa xuống móc lồn banh hai mép ra, rồi nàng cho cả một bàn tay cố thọc vào cửa lồn, cứ thế mà móc liên hồi. Nước lồn tuôn ra ướt nhèm nhẹp, bàn tay móc càng lúc càng nhanh, càng mạnh, Liễu run lên từng cơn rồi cứng đơ người ra cơn sướng lên tột đỉnh chín tầng trời, nàng thở hắt ra, buông tay chân nằm rã rời.

Thức lồm cồm bò dậy. mò quần áo mặc vào, nói nhỏ:

– Em về chị nhá, kẻo vợ em nó nghi.

Anh chàng còn gạ:

– Rồi bao giờ chị lại thưởng cho em nữa?

Liễu tính mình còn phải nhờ hắn thả lỏng cho đi Hà nội, nên vít cổ hắn xuống âu yếm nói:

– Cứ mỗi lần đi Hà nội về, là chị lại thưởng cho em, được không nào?

Cái vòng tay trần nần nẫn ôm lấy cổ, Thức thấy sung sướng tuyệt trần, hắn nói:

– Bao giờ cần đi chị cứ bảo em, chị em mình bí mật là được.

Thức theo cửa sau ra rồi, Liễu mắt nhắm mắt mở cài cửa lại rồi về giường mặc vội quần áo, buông mùng lăn ra ngủ như chết.

Mãi tới quá nửa đêm, thằng Cận mới xong ca trực dân phố. Nó mở khóa cửa trước vào nhà bật đèn lên, cởi quần áo cho mát, chỉ còn cái quần đùi. Nó lấy cái ghế bố đặt ra, buông cái mùng con để sẵn, rồi ra sau nhà để tắm. Khi đi ngang chỗ mẹ nó ngủ ở căn trong, tiếng mẹ nó thở mạnh làm nó quay sang, nó chợt thấy đập vào mắt caí thân thể đàn bà phơi ngồn ngộn trước mắt, cái cảm giác rạo rực làm nó nhớ tới buổi đi chơi gái ở Sai Gòn. Mẹ nó nằm ngửa tênh hênh, đùi banh giạng ra, một bên ống quần tốc lên tới đùi da trắng hếu. Hai tay thì dang ra hai bên vạt áo xốc xếch, cài có một khuy lại cài lệch hở cả bụng ra, mà một bên vú thì gần như lồ lộ hết cả cái bầu to tròn.

Nó như bị thôi miên, bước lại bên giường. Ngực mẹ nó theo nhịp thở phập phồng lên xuống, cái núm vú hồng hồng nổi lên giữa là cái chũm cao, bầu vú nõn nà trắng như sữa. nó nuốt nước bọt, thấy khô khô trong miệng. Từ ngày được thấy đàn bà trần truồng, mỗi lần nhìn mẹ nó những khi ăn mặc hơi hở hang, nó cứ hay có ý nghĩ bậy bạ, tưởng tượng hình ảnh mẹ nó cởi truồng, nhưng chưa bao giờ nó bị kích thích quá độ như đêm nay. Nó thấy cả người râm ran, bụng dưới rạo rực, con cặc cứng ngỏng lên rồi. Nó cứ ngây người nhìn mẹ nó rồi đưa tay xuống sục cặc.. Chợt mẹ nó cựa mình. Thằng Cận vội lủi ra ngoài. Nó ra sau nhà đứng dựa vào tường, lởn vởn hình ảnh đàn bà trần truồng uốn éo trước mặt, chợt là Quỳnh, chợt là mẹ nó, sục cặc như điên, cho tới khi tinh phóng vọt ra rờn rợn rủn người….

Những hôm sau đó, thằng Cận cũng thấy hối hận, nhưng cái lửa dục trong lòng nó cứ bừng hực, nó nhớ da diết bữa đi chơi gái với bọn bạn, muốn ôm ghì cái thân thể đàn bà nõn nà trong tay, muốn thọc con cặc nó vào lỗ lồn…… Nhất là buổi tối, nhìn mẹ nó nằm hớ hênh trong mùng, đầu óc nó cứ lởn vởn hình ảnh Quỳnh trần truồng quấn lấy nó…

Hôm đó mẹ nó với Thức lại đi Hà Nội từ sáng sớm, thằng Cận ngủ dậy trễ, đang nằm vặn nho nhỏ cái máy cát xét để nghe nhạc.. Chợt nghe tiếng gọi ở cửa sau, thì ra Ngân sang nói cái quạt máy không chạy, đứa con nhỏ nóng bức quấy quá. Chị nhờ nó sang sửa giùm. Ngân tò mò hỏi nó về cái máy cát xét, nên nó mang máy qua nhà Ngân để cùng nghe trong khi sửa điện.

Cũng như những dân ngoài Bắc khác, Ngân nghe nhạc vàng thì thích lắm.

Nghe cái giọng dâm đãng nhừa nhựa của Khánh ly rên rỉ:

– Cho anh ôm em vào lòng…. ta yêu nhau vợ chồng….

Ngân đỏ mặt lên, cười rúc rích:

– Gớm ca sĩ tư bản họ bạo nhỉ… Ai lại nói trắng ra vậy mà không xấu hổ nhỉ!….

Thằng Cận làm ra vẻ thành thạo:

– Trong đó họ tự do lắm chị ơi! Em còn có cả hình người ta làm vợ chồng với nhau nữa kìa?

Ngân hỏi tới:

– Chú nói thật không đấy? Tôi chả tin đâu ! Anh Thức với tôi tối tối có làm vợ chồng còn phải tắt đèn nữa kìa… Ai lại đi chụp hình bao giờ ấy!

Thằng Cận thấy Ngân ngây thơ, nói chuyện dễ dãi, nó hứng chí lắm:

– Để rồi em mang sang cho chị xem! Báo tịch thu bố em có nhiều lắm, em cuỗm được một tờ, xem mê lắm chị ơi! Nhưng mà phải dấu tiệt, không cho mẹ em với anh Thức biết nha!

Ngân vội gật đầu:

– Ừ dấu chứ! Bí mật quân sự mà! Chỉ có chú với tôi thôi!

Trong lúc nó loay hoay coi đường giây, con bé cứ ra rả khóc, Ngân bế con nựng nịu:

– Nín đi con! Chú Cận chữa rồi mẹ vặn quạt cho mát! Hay là con đói?

Nói rồi, Ngân vạch vú ra cho con bú. Thằng Cận liếc nhìn. Ngân còn trẻ lắm, gái một con rồi mà chưa đến 20 tuổi. Cái bầu vú vun gọn, trắng hồng hồng xinh thật là xinh, cái núm như đốt ngón tay em bé đo đỏ dựng đứng, làm cho nó muốn ngậm mà nút. Thằng Cận thấy nứng cặc, con cặc cương to dài ra cả gang tay, mà nó lại mặc quần đùi. Cái đầu buồi lấp ló muốn lòi ra khỏi gấu quần, nó phải lấy tay đẩy vô, rồi cố chú tâm sửa cái quạt.

Nó thấy cái đầu dây câu điện ở gần mái nhà bị lỏng, mới tắt công tắc điện rồi bắc ghế lên trên bàn để trèo lên. Ngân một tay bế con, một tay giữ ghế cho khỏi lung lay, vì cái ghế cũ xộc xệch. Nó nhìn xuống thấy hai cái vú căng tròn như hai quả cam sành rõ mồn một nơi cổ áo Ngân, con cặc nó lại cửng ngỏng ra trong quần. Nhưng nó đang đứng ở trên cao, nên cứ thế chịu trận. Dưới này, Ngân ngước nhìn lên, cô nàng trợn tròn mắt ra vì thấy sao mà cái con cu của thằng này nó lại vừa to vừa dài như vậy. Người như anh Thức mà lúc cứng lên nó cũng chỉ như cái ngón tay. Đằng này…. Cầm lấy cái đầu buồi ấy chắc là đầy ắp cả bàn tay! Ngữ đó mà đâm vào lồn thì ai mà chịu cho thấu! Nghĩ đến đấy, Ngân thấy nóng cả má, mặt đỏ hồng lên….

Trong khi đó thì cái máy cát xét ra rả hát:

– Em, …. anh muốn yêu em dài lâu….. anh muốn yêu em đậm sâu…..

Cái quạt điện chạy tốt rồi, Ngân muốn trả công nó mới bảo nó ở lại ăn cơm trưa. Ăn xong, thằng Cận chạy về lấy tờ báo người lớn nó dấu trong đống sách vở đem qua. Thằng bé ngủ rồi, nó với Ngân ngồi ở mép giường, nó đề tờ báo lên đùi, vừa thấy trang đầu, Ngân đã há hốc cái miệng trố mắt ra mà nuốt nước bọt ừng ực. Chữ tiếng Anh, Ngân không hiểu gì, nhưng lồ lộ ngay trước mắt, hình ảnh cứ như người thật, hai người tây đầm cởi truồng tồng ngồng làm Ngân nóng bừng cả mặt.

Ngay như vợ chồng nàng ban đêm có ngủ với nhau cũng chẳng bao giờ cời hết cả quần áo ra như vậy. Chỉ có tụt cái quần xuống thôi mà cũng đã xấu hổ rồi. Hai người tây đầm lại còn đứng mà làm vợ chồng với nhau nữa chứ ! Cô ả đứng gác chân lên cao, anh chàng đâm thọc buồi vào lồn. Mà cái buồi, cái lồn thì rõ ràng mồn một cả từng sợi lông. Eo ơi! mà cái buồi nó mới to làm sao! Dễ còn to hơn cả chú Cận nữa ấy chứ!….

Ngân run run tay mở trang sau. Một ông tây to lớn đứng chĩa cái con cặc cương cứng ngay vào giữa vú cô đầm. Con cặc dài hơn gang tay chứ không chơi. Nó đỏ lừ lừ, nổi gân guốc thấy mà rởn cả da lên! Ngân cầm tờ báo tay đè lên đùi thằng Cận. Mà thằng Cận thì nứng quá rồi, con cặc của nó cựa quậy, vươn ngỏng trong quần, đụng vào tay Ngân, ngúc ngoắc. Hơi thở của Ngân phì phà nóng hổi bên má nó. Mắt nó mờ đi, nó cầm lấy tay Ngân ghì xuống quần.

Đầu óc lơ mơ phản xạ như cái máy, Ngân giật mình nắm chặt lấy cái buồi qua lần vải, mặt đỏ như gấc, nhưng nứng quá rồi không đẩy tay nó ra mà giữ ghì vào mu lồn :

-Chú Cận làm gì vây?…. Tôi không biết đâu đấy !…

Thằng Cận được thể, vòng tay sau lưng ôm siết lấy Ngân, ghé tai nàng thấm thì:

– Tại em mê chị quá mà!

Ngân được trai cho lên mây, hơn hớn ngồi yên cho nó ôm, liếc nó rất tình tứ, ỏn ẻn :

– Gớm caí chú này còn bé mà cũng hư quá đi mất! Anh Thức mà biết thì chết cả hai đứa đấy!

Thằng Cận say sưa nhìn cáí miệng xinh xinh của Ngân, nó thấy Ngân đồng tình, mừng quá. Nó kéo Ngân cùng nằm sà ngay xuống, vừa quàng tay gác chân ôm quặp lấy nàng. Nó hôn chụt lên má nàng giở giọng tán tỉnh:

– Gái Sài Gòn cũng không là gì so với chị đâu!

Ngân nằm gọn trong tay thằng Cận thích chí phớn phở cả người, vì chưa bao giờ được chồng ngọt ngào nịnh nọt như vậy, cười rúc rích, tát yêu lên má nó:

– Chú chỉ được cái khéo nịnh là không ai bằng! Tôi nhà quê mà đẹp gì !

Thằng Cận không nói gì, nó nứng quá cứ quặp chặt lấy Ngân mà rịt đầu buồi đang lên cơn giựt giựt dí vào giữa khe đùi Ngân ngay mu lồn. Ngân sướng quá giẫy cả người lên, thở phì phò:

– Làm gì thế chú Cận ơi!… Tôi không biết đâu !…. Chú làm gì tôi thế…… Thôi đi được không….. Chú… cứ…. như….. vầy…. Tôi… muốn phát cuồng cả người rồi…..

Ngân ưỡn ngược cái đít lại mà dập ngược tới, mắt trợn trừng như người điên.

Thằng Cận sướng nóng cả người, nó đưa tay lên cởi bật tung mấy cái khuy áo Ngân. Hai cái vú mum múp bung ra, Ngân thở hổn hển, ngực phập phồng, nhưng nàng bỗng giật mình giữ tay nó lại, dỗ dành:

– Thôi chú ơi!… cho… tôi…. khất đến tối nha! Tôi cũng thích lắm chứ, nhưng mà…. tôi còn quê mùa chưa quen… ban ngày ban mặt cứ xấu hổ thế nào ấy!

Tối hôm đó thằng Cận mang quần áo sang, qua một đêm bén mùi rồi, Ngân giữ nó ở lại mấy hôm liền, hai đứa tập làm vợ chồng kiểu Tây bất kể ngày đêm, dù tối hay sáng, Ngân không còn mắc cỡ chi nữa.

Như vậy rồi thành ra hàng xóm sát vách, trao đổi qua lại chằng chéo, Liễu ngủ với công an Thức, mà Ngân thì tò tí với thằng Cận, vui vẻ cả làng. Liễu không mê gì anh chàng Thức ngũ đoản, con cu bé như quả ớt, nhưng có còn hơn không, vả lại nàng còn lợi dụng để đi Hà nội hú hí với Trần Hùng, tuy rằng những lần sau, thì Thức cứ đòi đi theo để được cùng nàng ngủ ở khách sạn có máy lạnh.

Mỗi chuyến đi ba ngày Liễu dành cho Thức một ngày chót, còn hai ngày đầu mặc sức mây mưa với người tình cũ. Công an Thức có vợ trẻ, nhưng thèm của lạ, Liễu có nhiều ngón nghề chứ không quê mùa như Ngân. Đôi lúc hứng chí lên, Liễu còn thưởng cho hắn một màn mút cu nữa chứ.

Ngân từ bé chỉ mới được ngủ với chồng, tuy đuôi chuột ngoáy lọ mỡ đã thấy sướng, nay gặp thằng Cận vác cái cặc to như dái ngựa dở đủ trò ma mãnh quậy phá cái lồn gái quê, làm cho Ngân suốt ngày cứ như tỉnh như mê, chỉ mong có dịp được nằm ngửa phanh lồn ra mà hưởng đời.

Có buổi Ngân còn mua bánh quy cho chị Nguyệt gửi tạm thằng cu bên nhà trẻ để khỏi bận bịu mặc sức mà lẳng lơ với chú Cận. Còn thằng Cận thì khỏi nói. Trai tơ mới lớn, dòng dâm tặc cả cha lẫn mẹ, được lũ bạn phá tân ở Xóm Mới rồi, bây giờ nó cứ lồng lên như con lợn giống. Nhìn mẹ nó nõn nà đi ra đi vào nó cũng nứng lên nay lại được Ngân nai tơ hơn hớn, nó dần dần tập cho Ngân biết đủ những trò sàng sẩy, tuốt lươn, … mà trước kia nó chỉ nghe bọn thằng Hùng kể và mới được thử mỗi một lần. Ngân thích những trò lạ này lắm, khi ngủ với chồng cũng muốn thử nhưng không dám hở môi vì sợ lộ, nên chỉ ngong ngóng có dịp được sướng lên chín tầng mây với thằng Cận.

Cái thiên đàng hai căn hàng xóm kéo dài được gần nửa năm.

Chuyến đó đi Hà nội, như thường lệ, Thức để nàng tự do hai ngày, rồi ngày chót nàng trở lại khách sạn với hắn. Nhưng sau hai ngày ái ân nóng bỏng trần truồng vật lộn với Trần Hùng mệt rã rời, Liễu trở về khách sạn thì mới biết Thức bỏ đi từ hai hôm trước. Nàng vội vàng ra bến xe đón xe về Kiến xương. Tới nhà thằng Cận không có nhà, định chạy sang nhà Thức để hỏi, thì cửa khóa trái bên ngoài. Đang hoang mang, thì có người bảo cho biết đồng chí huyện ủy muốn nàng đến văn phòng làm việc khẩn trương.

Liễu lo âu đến văn phòng huyện ủy. Ông này đã già, là thiếu tá từ thời kháng Pháp, ông chỉ cho nàng ngồi ghế, ra đóng của lại rồi mới cho nàng biết sự tình.

– Thằng con chị nó hủ hóa với chị Ngân, vợ anh Thức, bị anh ta bắt được đuổi đánh gẫy chân đang nằm ở bệnh viện tỉnh.

Liễu choáng váng cả người, chỉ còn nghe loáng thoáng huyện ủy kể tiếp:

– Cái nhà chị Ngân hiền lành thế, ai ngờ! Còn thằng Cận, chị cũng cần theo dõi khuyên dạy nó, chúng tôi nể tình anh Tư không có biện pháp mạnh với nó. Đồng chí Thức xin nghỉ dọn nhà về quê, đang xin trở về bộ đội. Đồng chí ấy cũng muốn dấu mọi chuyện đừng cho anh Tư biết, vậy chị cũng đừng nói gì hết.

Liễu không ngờ câu chuyện biến chuyển như vậy. Thoáng trong đầu, nàng đang nghĩ không biết rồi ai sẽ về làm công an ở đây, rồi làm sao mà gặp lại được Trần Hùng.

Nàng lí nhí cám ơn huyện ủy, ra về sửa soạn đi thăm con.

Liễu tính sáng hôm sau đáp xe đi thăm con, thì tối hôm đó có xe cứu thương chở thằng Cận về nhà. Vì uy thế của ông Tư, nên nó mới được tận tình chiếu cố. Cũng may nó không bị gẫy xương, chỉ bị trật khớp bong gân đầu gối.

Liễu ứa nước mặt nhìn thằng con chống nạng vào nhà. Nó mặc cái áo xanh của bệnh viện cho, cái quần cộc, quấn băng suốt từ đùi xuống chân ở bên trái. Chị y tá nói với Liễu:

– Nó còn ngất ngư vì thuốc tê thuốc mê, chị trông coi cho cẩn thận nha!.

Nàng ôm con khóc thút thít:

– Khổ cho con tôi quá! Mẹ cứ tưởng con còn bé không biết gì! Ai ngờ! Mà sao con dại dột đụng vào vợ công an thế không biết cơ chứ ! Để vài năm nữa đủ tuổi mẹ lo lấy vợ cho con!

Thằng Cận lừ đừ không nói gì. Nó kêu buồn ngủ, muốn nằm. Liễu dìu nó lại giường của nàng đỡ cái chân bó bột cho nó nằm xuống:

– Thôi con nằm giường này với mẹ đi. Cái giường coi thế mà rộng chán. Chân như thế nằm ghế bố không được.

Vừa cho thằng Cận nằm ngủ xong, thì có mấy người đến thăm hỏi. Cái huyện lỵ nhỏ này, tiếng đồn thằng Cận lẹo tẹo với vợ anh công an, bị đánh gẫy chân lan ra rất nhanh. Người ta đến vì lòng thương thì ít, mà tò mò thì nhiều. Liễu nói chuyện đưa đẩy cho qua, nàng cũng nhân tiện nhờ Thìn bạn cùng làm ở hợp tác xã xin chị chủ nhiệm cho nghỉ ít lâu để săn sóc cho con. Thìn đon đả:

– Ừ phải rồi, ở nhà mà lo cho nó chứ!! Mà cái anh Thức cũng ác thật, con trẻ nó còn nhỏ bị vợ anh ta dụ dỗ là cái chắc, đâu có phải tại nó. Tôi đã nói mà, cái nhà chị Ngân, cứ im thin thít như thịt nấu đông, ít điều ít lời, nhưng mà hai con mắt him híp mắt lươn, y như cái con em chồng tôi, thấy trai là cái trôn cứ long lên sòng sọc nhấp nhổm không yên.

Thìn về rồi, Liễu dọn dẹp nhà cửa xong thì cũng đã khuya, nàng sửa soạn buông màn tắt đèn đi ngủ. Cái giường rộng, nên nàng leo lên giường, lồm cồm bò qua thằng con vào phía trong ngủ hãy còn rộng rãi. Cả mấy hôm trước nàng với Trần Hùng vần nhau trong khách sạn bất kể ngày đêm làm nàng mệt lử người ra vì thiếu ngủ, nên vừa đặt mình nằm là ngủ say không còn biết gì nữa. Trong giấc ngủ mệt nhọc, nàng vật mình quay qua quay lại, tới khi trở mình tay chân ôm lấy thằng con cũng không biết mà cứ thế ngủ ngon lành.

Thằng Cận ngủ được một giấc, nó mơ mơ màng màng hãy còn say thuốc chích ở bệnh viện, nó nửa mê nửa tỉnh thấy chị Ngân đang ôm nó, da thịt đàn bà mềm ấm thân thuộc nần nẫn bên mình, nó thấy hơi nứng lên, mới đưa tay qua sờ soạng lách qua vạt áo rờ lên bụng Liễu mà nó cứ tưởng là Ngân.

Cũng như những lần trước nằm với Ngân, bàn tay nó từ bụng rà rà mò xuống tới mu lồn. Mu lồn mẹ nó múp, qua lần vải lạo xạo lông lồn loăn xoăn rậm rì hơn của Ngân, nhưng nó có tỉnh đâu mà biết, ngón tay nó cứ lần tới giữa khe hai múi lồn mà thọc vào, nước lồn ứa ra ướt cả đầu ngón tay nó.

Trong cơn ngủ, Liễu thấy rờn rợn sướng, da nàng sởn gai mà cái hông tự động cứ hích rướn lên ưỡn cái lồn ra. Bàn tay Liễu tự nhiên ôm đè lên bàn tay thằng Cận, Liễu sướng quá chợt mở mắt ra, bấy giờ nàng mới thấy đang cầm tay con mình. Thoáng trong cơn nứng rạo rực bùng bùng như lửa cháy khắp người, cứ giựt lên như điện làm cho nàng sướng tê dại cả người, vú lồn cứ tưng tưng hết cả lên, Liễu rên lên gừ gừ, nhưng nàng cũng gắng nín cái cơn dâm mà kéo tay con ra bên người rôi buông ra.

Thằng Cận thì sướng rởn cả người, nhưng khi mở mắt ra thấy không phải Ngân, mà là mẹ nó đang nằm ngửa tơ hơ bên cạnh áo bung cả vạt ra, con lợn lòng nó cuồng lên, nhưng nó sợ quá nên rụt tay lại.

Liễu như người mê chợt tỉnh. Nàng ôm lấy con kéo nó nằm nghiêng lại rồi hôn lên má nó:

– Ngủ đi con, ngủ đi cho khỏe!

Thằng Cận rất hoang mang. Cánh tay tròn lẳn của mẹ nó ôm ngang ngực, mà trong bóng đêm lờ mờ, hai cái vú của mẹ nó trắng nhễ nhại lấp ló nơi cổ áo xốc xếch làm nó cứ bấn lên, nhưng mà đây là mẹ nó, đâu có phải là Ngân, đâu có phải là Quỳnh, nó không dám nghĩ gì thêm, chỉ mong ngủ đi mà không ngủ được. Nó hồi hộp không biết mẹ nó có biết hồi nãy nó rờ rẫm hay không.

Nhưng nó yên tâm, vì không bị la mà tay mẹ nó còn xoa lên lưng trần của nó, vì ban đem nó ở trần chỉ có cái quần đùi. Bàn tay êm ái làm nó lại nghĩ đến những lúc trần truồng với Ngân, con cu nó lại ngỏng lên, sắp đụng phải mẹ nó rồi. Nó vội nằm nhích ra xa. Liễu thấy thằng Cận nhích ra, quá tầm tay, thì lại áp gần lại, tiếp tục xoa cho nó. Nhưng nàng nhích quá đà, cái đầu rùa ngong ngỏng của nó bỗng chạm ngay vào mu lồn, làm Liễu rởn da lên mà hai cái mép lồn thì mấp máy hé mở. Liễu thấy nóng cả mặt, nàng ôm chặt lấy con thủ thỉ:

– Mẹ xoa lưng làm con thích hả?

Thằng Cận mắc cỡ qua không biết nói gì, Liễu xoa thấp dần xuống lần tới hai cái mông rắn chắc của thằng con. Hai cái mông gồ lên chắc nich cơ bắp, y hệt như mông Trần Hùng.. Liễu hỏi nó:

– Xoa như vầy có thích không con? Con ngủ đi cho khỏe nhé.

Thằng Cận sướng quá, buồi nó vươn dài đội quần lên đụng đậy phơn phớt rà rà ngay lồn mẹ nó qua lần vải, nó khẽ gật đầu. Liễu thấy choáng váng mờ người đi vì cơn nứng râm ran khắp người, nhưng nàng cố tự kìm hãm để khỏi cong mông mà hích cho lồn mình rịt lấy cái đầu rùa cọ cựa mơn man kia, nước lồn cứ ứa ra rỉ rả, nàng tiếp tục xoa lưng cho con ngủ, bàn tay run rẩy miết mạnh lên lưng trần rắn chắc của con.

Thằng Cận thì cũng thao thức vì da thịt đàn bà thơm tho gần kề, mà cái vú mẹ nó lồ lộ ngay tầm mắt. Nhưng được bàn tay êm ấm mẹ nó xoa đều đều như người ru ngủ, lúc lâu sau mệt quá nó ngủ thiếp đi. Thằng con ngủ say rồi, Liễu chỉ muốn ôm nghiến lấy nó cho thỏa cơn nứng, nhưng rồi nàng cố cầm lòng, hôn hít lên má nó, nựng nịu, trước khi nằm sang bên để giỗ giấc ngủ.

Những đêm hôm sau, hai mẹ con vẫn ngủ chung giường, nhưng Liễu làm cho nó cái gối ôm, nàng nói với con là để nó gác cái chân đau, nhưng thực tâm là tránh đụng chạm khi ngủ. Tuy vậy trai tơ nằm cùng giường với đàn bà trẻ, dù là mẹ ruột đi nữa, cái khí âm khí dương nó cứ hừng hực, làm cho động dục không yên.

Đang đêm thức dậy, lúc nào Liễu cũng thấy con cu thằng con ngỏng lên đội quần như cái lều, tệ hơn nữa, thỉnh thoảng lại lòi ra ngoài ống quần dựng đứng như cột nhà làm cho Liễu cứ nóng hết cả người. Thằng Cận trai trẻ ngủ đẫy giấc tới sáng, nhưng suốt ngày nó cứ len lén nhìn liếc nhìn mẹ nó, không phải cái nhìn như trước kia mà là nhìn người đàn bà ăm ắp xuân tình hệt như khi nó mới mê chị Ngân.

Cho nên vẫn mẹ mẹ con con đấy, mà cái dục vọng như cơn bão ngầm làm cho cả mẹ lẫn con lúc nào cũng rạo rực. Thằng Cận thì vừa mới hưởng đời với Ngân quen mùi, nay bị treo giò. Liễu thì từ ngày có anh công an mới về thay Thức, hắn nói rõ không cho nàng đi khỏi huyện này, không gặp được Trần Hùng người tình nóng bỏng, mà chơi tạm cái anh chàng Thức cũng chẳng có, nàng thấy cứ bứt rứt nôn nao, đêm đêm cái lồn lên cơn nứng, nàng phải kiên trì lắm mới không ôm đại lấy thằng con bên cạnh.

Hai tuần sau, thằng Cận hết đau, không phải chống nạng nữa. Buổi tối nó xếp cái ghế bố ra, nhưng Liễu bảo nó:

– Thôi con cứ ngủ trên giường với mẹ. Có chật chội gì đâu!

Mấy hôm nay trời vừa nóng vừa ngột ngạt ẩm ướt, đêm khuya mà còn ướt đẫm mồ hôi. Liễu luôn tay quạt cho con ngủ. Đến sáng nay, gió bắt đầu nổi ùn ùn kéo mây đen từng tảng kéo về kín cả bầu trời. Tuần này lại là giỗ bão, cả mấy chục năm nay cứ cữ này không bão thì cũng mưa to gió lớn.

Thằng Cận đi đến trường thì được về, vì nhà trường nghe đài báo sẽ có bão vào buổi chiều. Gió giật từng cơn đập mạnh làm rung các cánh cửa, cành cây gẫy rơi xuống đường lá cây bay xào xạc. Mẹ con Liễu khẩn trương lo đóng kín các cửa, lại còn lấy bàn, lấy giường ghế chặn cửa cho chắc. Gió đổi chiều, rú lên từng hồi càng lúc càng mạnh thêm, cửa rung ào ào, gió lọt qua các khe cửa rít lên, bay tung đồng hồ chén đĩa trên bàn.

Mưa bỗng nhiên từ đâu đổ xuống rầm rập đập vào mái nhà, vào cửa như những bàn tay ma kêu rùng rùng. Liễu gọi con ra nhìn qua khe cửa về hướng cánh đồng sau nhà, nước tràn qua con đê cuồn cuộn dâng lên, kéo theo những thân cây chảy băng băng. Chợt nghe như một tràng súng liên thanh đùng đùng, nhìn ra trước nhà, mái ngói bị bay tuốt hết xuống đường vỡ tan tành. Mưa đổ xuống căn nhà lầu trống hốc không còn mái. Mẹ con Liễu nhìn nhau xanh mặt, vừa lúc đó, một cơn gió đập bùng bùng vào cái cửa sau.

Liễu gọi con ra cùng đứng xây lưng tựa vào cái bàn chặn cửa ghìm lại, nhưng vừa được mấy phút thì cánh cửa bung ra đẩy cả bàn thốc vào cùng với gió mưa, cả Liễu với thằng Cận ngã dúi về phía trước. Thấy Liễu sắp ngã, thằng Cận với theo ôm lấy mẹ nó, cả hai mẹ con cùng ướt đẫm nước. Mái tóc dài của Liễu bết nước xõa xuống mặt, Liễu đưa tay vuốt mặt vuốt tóc, run rẩy vì lạnh bảo thằng Cận:

– Mẹ lạnh thấu trong xương rồi, mà con cũng ướt hết đây này, đi kiếm quần áo khô thay đi.

Mẹ nó run lên đi không vững, nó phải dìu ra phòng ngoài. Nó ôm mẹ trong vòng tay, lại nhớ đến những khi ôm Ngân, mà nước mưa thấm ướt hết áo làm cho thân hình mẹ nó cứ như là mặc giấy bóng phô bày hết cả ra, từ đùi từ bụng trở len, nhất là hai cái vú phưỡn ra tròn đầy. May mà quần áo ở gian ngoài không bị ướt, Liễu lục được cái mền trong rương bảo con cầm che gió cho nàng thay đồ.

Liễu quay lưng lại phía con, mà thằng Cận cố gắng không dòm mẹ nó ở truồng, nhưng rồi cũng nhìn thấy trong bóng đêm cả tấm thân mẹ nó ngồn ngộn, lúc cúi xuống hai cái vú thõng thẹo lúc lắc, khi lau mình mẩy dang chân ra thì mờ mờ đen đen cái mảng lông lồn hiện ra giữa hai đùi trắng hếu. Nó nứng quá chừng, con cu cứng ngỏng lên trong cái quần ướt. Vừa lúc mẹ nó xong rồi, bảo nó đi thay đồ. Hai mẹ con khô ráo rồi, lo dọn giường đi ngủ. Nhưng gió lạnh lồng lộng trong nhà, phải đắp mền mà ngủ. Liễu lạnh run lên, bảo con:

– Con ôm mẹ cho đỡ lạnh đi !

Thằng Cận xây người ôm lấy mẹ nó. Liễu quàng tay xiết nó lại:

– Con cũng lạnh như băng đây này. Mẹ con mình ôm nhau lấy hơi ấm mà ngủ.

Thằng Cận than thầm trong bụng, nó nứng lên thế này làm sao mà ngủ được, ôm nhau cứ như là nó với Ngân, chỉ có khác là mẹ con còn mặc quần áo. Nó không dám ôm chặt, nhưng Liễu thì bị lạnh nên cứ ghì chặt lấy nó, đầu buồi nó cứng chĩa ra chạm vào đùi mẹ, nó vội cong mông nhích lui lại. Liễu xoa lưng con:

– Nằm yên ngủ đi con, mẹ với con mà, không sao đâu!

Nó thú thực với mẹ nó:

– Nhưng mà… sao nó cứ…

Liễu cười, đưa tay sờ đũng quần nó, chạm cái đầu buồi ngúc ngoắc:

– Con nằm bên mẹ thấy nó thích lên vậy đấy hả? Thì là phản xạ nam nữ tự nhiên mà! Mẹ cũng thấy thích thích trong người đấy chứ! Luật thiên nhiên mà! Nhưng không sao, cứ ngủ đi ! Trời ơi gió lạnh quá, bao giờ mới hết! Con có lạnh không?

Thằng Cận co người trong vòng tay mẹ nó:

– Có thấy gió, nhưng nằm với mẹ ấm lắm, mà…. mẹ ơi… sao con… thế nào ấy….. ngủ không được.

Liễu lại tiếp tục xoa lưng con, như lúc nó còn đau chân, nàng lại thấy y như khi con còn bé ôm cho nó ngủ. Liễu thấy tình yêu tràn dâng trong lòng, mới ngày nào còn bé tí, mà bây giờ đã lớn tướng lại nứng lên như người lớn nữa chứ. Liễu ghé hôn lên má thằng con, vú nàng cương cương lên, Liễu cởi khuy áo ngực, rồi vít đầu nó cho kề miệng vào núm vú nàng:

– Hay là con bú mẹ đi, như hồi còn bé ấy…. cứ cho bú là con ngủ ngay tức thì. Con là thích bú mẹ lắm đấy, nhớn tồng ngồng đi học rồi còn đòi bú, nhớ không?

Thằng Cận không ngờ được mẹ cho bú, nó thích quá gục đầu vào ngực mẹ nó, môi ngậm đầu vú nút chùn chụt. Liễu ưỡn ngực ra ép dính vú vào mặt thằng con, hai bầu vú nứng tưng tưng lên, rồi cơn nứng lan tỏa ra cả người, tê tê buồn buồn, cửa lồn nàng hé mở ứa nước ra. Con cu thằng Cận đụng đậy cọ vào đùi nàng, làm Liễu thấy chết thèm cái con cặc đầy ắp căng lỗ lồn ra mà cọ cựa.

Nàng đưa tay qua cầm cái lưng quần xà lõn của nó kéo tuột xuống, con cặc nó bật ra dài thòng, quệt ngay trên mu lồn. Liễu thở mạnh ngực phập phồng, một tay vít đầu thằng con ghịt vào ngực cho nó đã cái vú đang cương căng lên, tay kia nàng kéo quần mình, nhổm mông lên rồi tuột phứt ra vứt sang bên giường. Thằng Cận vẫn ôm nghiến lấy mẹ nó mà mút vú, nó nứng cặc quá chừng….

Hai mẹ con vẫn nằm nghiêng ôm nhau, Liễu gác môt chân lên đùi con cho lồn mở banh ra, rôi lấy tay cầm đầu buồi nóng hôi hổi của nó mà đưa đẩy đút vào giữa lồn, rồi hẩy mạnh cái mông tới. Cả hai mẹ con cùng kêu ” hự, ! hự!”…. cái buồi như cán búa đâm thọc sâu vào lồn. Liễu thấy sướng cái lồn quá, nàng sợ thằng con nhút nhát, mới ôm chặt nó lăn cho nó nằm ngửa ra, Liễu theo đà nằm đè lên trên, buồi lồn vẫn xà nẹo dính cứng. Nhớ những lúc Trần Hùng tập cho nàng ” phi ngựa”, Liễu chống tay ngồi nhổm lên rồi cứ cong ngược mông lại mà hích tới, con cặc thụt ra thụt vào dập hình hịch ngược lên sâu tuốt trong đáy lồn. Liễu sướng tởn người, ngửa cổ ra mà thở hồng hộc, nàng vừa kéo tay thằng con lên ngực, vừa rên rỉ:

– Bóp cái vú mẹ đi! Bóp mạnh nữa đi con ơi! Đừng sợ mẹ đau! mẹ sướng lắm! Con sướng không con?

Thằng Cận không biết nói gì, nó chưa bao giờ sướng quá như vậy nó cứ nẩy cái mông lên, hai tay ngấu nghiến bóp vú mẹ nó, con cặc nó vươn dài mãi ra, nở to mãi ra, mà cái lồn ướt sũng nước bóp ghịt lấy cái buồi mà lay mà lắc, hai cái mông bành bạnh của mẹ nó nây nây đè lên đùi làm nó cứ mê tơi mê mẩn. Nó văng vẳng nghe mẹ nó la lớn :

– Ối giời ơi, ối con ơi! mẹ sướng quá!… Sướng cái vú quá!… Sướng cái lồn quá!…. Bóp đi con! Địt đi con! Địt mạnh nữa đi!…. Sắp ra… rồi! Ối ! con tôi nó bắn khí vào lồn tôi!…. con phụt khí vào lồn mẹ…. nữa đi…. nữa đi con ơi…. sướng chết đi được!……… Mẹ…. ra…. rồi………

Thằng Cận rùng rùng phóng tinh xối xả, sướng cùng cực, căng người lên rú lên một tiếng rồi nằm sõng soài mà thở. Mẹ nó cũng mềm nhũn ra, phủ phục lên người nó. Mẹ con ấp nhau như vậy mà ngủ thiếp đi.

Mãi gần sáng, lúc đó mưa đã tạnh, gió đã yên, Liễu mới tỉnh dậy, nàng nằm sang bên âu yếm vuốt ve thằng con. Hạnh phúc là đây rồi, phải kiếm đâu xa cho rắc rối. Liễu đưa tay mân mê con cặc thằng con, nó bắt đầu cứng lên, vươn to dài ra âm ấm trong bàn tay. Thằng Cận thấy nứng cặc, tỉnh dậy, Liễu thì thầm:

– Ngủ khỏe chưa con? Mẹ làm con sướng không con?

Thằng Cận gật đầu. Liễu hôn lên môi nó:

– Nói đi cho mẹ nghe nào! mẹ làm con sướng!

Thằng Cận rúc vào ngực mẹ nó:

– Mẹ làm con sướng lắm! mà con nói thật nha! Còn sướng hơn là ngủ với chị Ngân nữa!

Liễu tươi rói, hả hê ôm chặt lấy con â:

– Thật hả con? Con không thèm nhớ cái con đĩ Ngân nữa hả? Mẹ con mình sướng với nhau thôi, thật nha con !

Thằng Cận cơn nứng cuồng lên, con cặc căng căng ngứa ngáy muốn địt quá sức, nó đưa tay mò lồn mẹ nó:

– Thật mà!… Mẹ với con thôi !…. con muốn… muốn….. nữa nha mẹ !…

Liễu thấy rạo rực hết cả người, nàng nằm ngửa tênh hênh ra, tay kéo đùi banh ngược lên:

– Ừ con ơi…. mẹ cũng muốn quá đi!…. mẹ con mình vợ chồng nữa nha!….. Mà con nằm lên trên mẹ đi… Nhanh lên đi con ơi!…..

Mẹ con Liễu xà nẹo với nhau, cứ sướng rủn tỉ mệt thiếp đi một lát lại làm nữa, không biết bao nhiêu bận cho mãi đến lúc nắng lên cao, bên ngoài có tiếng người í ới hỏi nhau về trận bão mới vội vàng bò ra khỏi giường, mệt mỏi rã rời kiếm quần áo mặc lại.

Kể từ hôm đó, thằng Cận đước tiếng là ngoan, cứ đi học là về thẳng nhà không la cà đàn đúm chi hết. Cả công an huyện lẫn huyện ủy không mất công giữ cho Liễu khỏi rời huyện lỵ, báo cáo nào cho đồng chí Tư Hiếu trong Nam cũng là tốt. Mẹ con thằng Cận còn lấy máy cát xét thâu được những lúc làm vợ chồng với nhau, pha lẫn những tiếng rên rỉ, là những mẫu đối thoại nóng bỏng, mà mỗi khi bật máy nghe lại, lại làm cho cả mẹ lẫn con nứng cuồng lên rồi kéo nhau lên giường.

– Mẹ ơi thức dậy đi, con lại muốn nữa cơ!

– Gớm con hư quá đi, ai lại rờ như vậy mà đánh thức người ta ! Mẹ buồn ngủ quá! Cho mẹ ngủ tí đã! Vừa mới… ấy….. mà !….

– Ai bảo hồi nãy mẹ cứ vuốt vuốt đánh thức con dậy?

– Thì tại con ngủ mà nó cứ ngỏng lên, làm người ta táy máy chứ bộ ! Đấy!… cứ ngúc ngoắc thế thôi! Mà còn nóng hôi hổi nữa chứ !… Nhỏ muốn gì nào?

– Nhỏ nó muốn chui rúc vào mẹ nữa đấy!… nó nhỏ dãi ra rồi… !…

– Ướt lép nhép cả mấy ngón tay tôi rồi…. Ối giời ơi!. Sao con tôi giỏi quá thế!.. Lúc nào cũng cứ như cây gậy sắt ấy thôi!… làm người ta lại muốn nữa rồi này !… Bắt đền đấy!… Hư quá đi thôi!…. Nào!… Muốn rúc thì tôi nằm banh ra cho mà rúc !…. Cứ dấm dấm dứ dứ cửa ngõ làm tôi phát điên lên bây giờ!…. Đã bảo mà!…. Cận ơi là Cận ơi!….. Thọc mạnh đi….. Thọc…….

– Hự…..

– Hự….

– Úi….. Sướng không mẹ ơi ?… Úi… lồn mẹ nó mút cái buồi con…. cái lồn mẹ…. cắn cái buồi con. Cái buồi đã đã quá…. Sướng lắm hả mẹ?…. Mẹ tôi sướng ngẩn sướng ngơ rồi !…. Chả kêu buồn ngủ nữa đi!…

-…. Sướng…. con ơi…. mẹ sướng nữa rồi!… hết buồn ngủ rồi…. ối Cận ơi!…. mày làm gì tao thế? gì…. thế ?…. mày….. địt mạnh quá…. đau lồn tao quá…. sướng lồn tao quá….. ối!…. tao sướng chết đi được…. mày…. địt…… tao địt…… tao…. chết……. chết…..

– Này thì chết!…… Này chết……. này chết…….

-…………