Tân giới phiêu lưu ký

Phần 1: Chết trong đau đớn

Năm 2021, do dịch bệnh bùng phát mạnh mẽ trên toàn cầu mà có rất nhiều người đã mất việc làm, mất người thân, người yêu, thậm chí là ngay cả chính tính mạng của bản thân mình. Tại một vùng quê nghèo, một cậu thanh niên tầm khoảng 16 – 17 tuổi đang lê bước trên con đường bê tông nhỏ hẹp đã cũ nát đầy ổ gà, ổ vịt. Cậu lê bước một cách chậm rãi, khuôn mặt gầy gò hốc hác, quần áo bẩn tưởi dính đầy bùn đất. Nhưng hết thảy, tâm trí trống rỗng của cậu không hề để ý đến những điều đó. Đi thêm một đoạn, phía cuối con đường bê tông cũ nát là một đoạn đường đất bẩn thỉu, khó đi, trơn trượt sau trận mưa rào hồi chiều. Hai bên đường đất là cánh đồng trồng lúa bát ngát, xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Cậu thanh niên vẫn cứ đi, đi mãi cho đến khi cậu vấp ngã bởi một viên gạch bên bờ ruộng. Bấy giờ, cậu mới lấy lại được ý thức của mình, cố ngẩng đầu nhìn ra xung quanh để có thể biết được rằng mình đang ở nơi nào nhưng thứ cậu nhìn thấy chỉ là một màu đen kịt của màn trời đêm. Đến khi mắt đã dần thích nghi với bóng tối thì cậu mới có thể lờ mờ thấy một vài khóm lúa ở gần đó và một tấm băng rôn cũ đã phai màu bị vứt lăn lóc dưới đất. Cậu cố gượng dậy nhưng cơ thể mệt nhoài, không còn một chút sức lực. Có lẽ đã mấy ngày rồi cậu không có gì để ăn. Dù vậy nhưng lòng tự trọng không cho phép cậu đi xin ăn, cậu thà chết đói hay nằm lăn lóc ở đường còn hơn mang cái tiếng là thằng ăn mày. Cơ thể mỗi lúc một yếu đi, hơi thở yếu ớt, ngắt quãng. Cậu chợt thấy lạnh, lạnh quá!!! Dùng chút sức lực cuối cùng, cậu cố với tay lấy tấm băng rôn có in dòng chữ: “Toàn dân xã Minh Lãng chung tay phòng chống covid 19” mà đắp lên người. Có lẽ làm như vậy sẽ giúp cậu cảm thấy ấm áp hơn chăng? Nhưng nó dường như chẳng có chút tác dụng nào cả.

– Chẳng lẽ mình sẽ phải chết ở đây thật ư?
– Không không, mình không muốn chết một cách lãng nhách ở nơi đồng không mông quạnh như thế này.

Nhưng rồi cậu lại chợt nghĩ: “Tại sao mình vẫn còn lưu luyến thế giới này nhỉ? Nơi này chẳng còn gì để cho mình vấn vương nữa cả”

Đôi mắt dần đục đi vì nước mắt. Khép hai hàng mi lại, hai hạt nước mắt long lanh cứ thế mà chảy xuống hai bên má gầy gò, hốc hác. Trước khi chết, những dòng ký ức của cậu từ lúc còn bé đến lớn cứ thế mà hiện lên trong đầu cậu mỗi lúc một rõ hơn.

Những ngày còn thơ ấu, cậu cũng đã có một gia đình hạnh phúc với một người bố hiền lành chịu khó, một người mẹ tuy hơi nghiêm khắc nhưng luôn yêu thương, quan tâm tới con cái của mình, và một cô em gái tinh nghịch, láu cá nhưng cũng không kém phần đáng yêu với đôi mắt ngây thơ và hai bên má phúng phính. Nhưng rồi, những ngày tháng hạnh phúc ấy chẳng kéo dài được bao lâu.

Khi nghe những thông tin dịch bệnh trên đài truyền hình, gia đình cậu không ai nghĩ đến rằng mảnh đất mang tên: “Thái Bình” này lại có thể bị con vi – rút nhỏ bé tàn phá nặng nề đến như vậy. Ban đầu, khắp cả nước chỉ có một vài ca bệnh, nhưng không bao lâu sau, do sự thiếu ý thức của người dân mà dịch bệnh đã bùng phát mạnh mẽ, không chỉ trong nước mà là trên toàn thế giới. Khi những nhà máy, khu công nghiệp dừng hoạt động do dịch bệnh cũng là lúc bố mẹ cậu mất việc làm. Nhưng, đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất đối với gia đình cậu!

Không lâu sau, trong gia đình cậu từng người, từng người một lần lượt nhiễm bệnh. Do từ trước đó đã mất việc làm, cộng với việc phải vay nợ để có tiền sinh hoạt trong những ngày phong tỏa, giờ đây còn phải gánh thêm sức nặng của tiền viện phí của cả bốn người trong gia đình. Kinh tế gia đình cậu kiệt quệ một cách nhanh chóng, mặc dù đã bán cả căn nhà, mảnh đất của ông bà để lại, chỉ với hy vọng giữ được mạng sống của mọi người.

Nhưng!

Bố mẹ cậu do đã có tuổi lại còn có nhiều bệnh nền nên đã không thể chống chọi lại với căn bệnh quái ác này. Sống trong nỗi đau mất ba mẹ, những ngày nằm trong bệnh viện đối với anh em cậu như là địa ngục vậy. Bố mẹ mới mất chẳng được bao lâu thì đứa em gái duy nhất, cũng là người thân cuối cùng của cậu cũng ra đi một cách phũ phàng… bỏ lại cậu một mình với nỗi cô đơn, đói rét, ghẻ lạnh của mọi người xung quanh.

Chưa bao giờ cậu cảm thấy tính mạng của con người lại mong manh đến như vậy!

Sáng hôm sau, người người đang ngỡ ngàng trước thông tin được nghe trên loa phát thanh của xã:

– Một người nông dân tìm được xác của một cậu thanh niên trên bờ ruộng đã lạnh ngắt…

Danh sách phần truyện

Thông tin truyện
Tên truyệnTân giới phiêu lưu ký
Tác giả
Thể loạiTruyện sex dài tập, ,
Ngày cập nhậtOctober 23, 2023